Đột nhiên không liên lạc được với công ty diệt mối nữa

Ánh mắt xanh lam thâm thúy của Vũ Dân cười như không cười, trên người của dịch vụ diệt mối mang theo vẻ mệt mỏi cùng hơi thở quý tộc, đứng tựa vào ngọn đèn đầu đường không rời đi, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Trang Anh. Sau đó, khóe môi mở rộ trên khắp khuôn mặt như cười như không, hắn đi vào nhà hàng lẩu.

diệt mối

Hai người đang ăn, Trang Anh đứng lên, nói với Hạ Lan: Tớ đi rửa tay, cậu chờ tớ nha.
Xoay người, đi vào phòng rửa tay. Cô vừa đi vào hành lang phòng rửa tay, thì thấy bên ngoài xuất hiện tiếng ồn phun thuốc muỗi ào rất lớn, dần dần nghe không rõ ràng lắm, đột nhiên có một người chặn lại công ty pcs trước mặt mình, tốc độ người này đến rất nhanh, thoáng cái chặn đường Trang Anh lại.

Cô nàng bất mãn nhăn lông mày, thấy rõ người trước mặt, ánh mắt đội nhiên trợn to. Nhìn rất bất cần đời, khuôn mặt cười như không cười: Cậu tại sao cậu lại ở chỗ dịch vụ diệt chuột này. Trang Anh mở miệng không được tự nhiên cho lắm.

Trang Anh. Vũ Dân chặn đường cô, khóe miệng mang theo nụ cười xấu xa, nhẹ nhàng ép sát từng bước một, làm cho Trang Anh có cảm giác bị áp bức.
Chị không chịu trở về nhà, tôi chỉ có thể đến đây tìm chị thôi. Hắn nhún vai làm ra vẻ mặt vô tội.

Ở nhiều địa phương không bán thuốc diệt mối

Cậu, cậu tìm tôi có việc gì sao. Cô cố gắng lùi về phía sau, giữ khoảng cách với Vũ Dân, Trang Anh thấp giọng nói.
Trang Anh, chị có khỏe không. Trong đôi mắt xanh lam của hắn tràn ngập lo lắng về mối đất đài loan, dịu dàng hỏi.

Cô biết hắn nói chuyện gì, gật đầu: ‘Tôi rất khỏe. Biết cô vẫn bình thường hắn cũng yên tâm rồi, nhưng trong lòng vẫn nổi lên một chút đau. Bàn tay thon dài nhẹ nhàng bắt lấy Trang Anh, động tác của Vũ Dân làm cho Trang Anh sợ hết hồn, vội vàng hất tay Vũ Dân ra, có chút kinh hoảng.

Chúng ta không thể như vậy. Trang Anh lắc đầu lùi về sau, không để Vũ Dân nắm lấy tay cô. Hắn ta thấy vậy cũng không để ý, không hề tiến đến gần cô nữa, hắn không muốn tạo áp lực cho công ty pcs cô, chỉ có thể cúi đầu nói: Trang Anh, trở về có được không. Không nhìn thấy chị, tôi rất khó chịu.

Cặp mắt xanh lam mang theo khổ sở, dịu dàng như nai tơ, ngó chừng Trang Anh.
Cô lắc đầu: Vũ Dân, tôi không có lý do gì để làm vậy.
Vũ Dân nhẹ nhàng mở miệng: Trang Anh, chị về đi, được không. Hắn cúi đầu cầu xin, không gặp mối đất cô hắn đã cảm thấy cả người trống rỗng vô cùng khó chịu.

Leave a Reply